Giáo viên nên dùng sự khen thưởng, nhắc nhở, thực hành

Đây là một trong những phương pháp điều hành lớp học do ông Federic Jone sáng lập.  Theo phương pháp nầy, thấy cô phải đi vòng quanh bàn học sinh trong giờ làm bài để theo dõi, khen ngợi, nhắc nhở, hay giúp đỡ các em khi cần.

Nếu sử dụng phương pháp nầy quen, việc sửa bài, nhắc nhở, khen ngợi, giúp đỡ, theo dõi được từng em chỉ mất chừng 5, 10 phút.  Như thế vừa tạo sự hứng khởi cho học sinh khi làm bài, vừa có kết quả tốt mà lại không mất nhiều thời giờ.

 

SỰ CẤU TẠO CỦA PHƯƠNG PHÁP

 

Phương pháp này gồm có 3 phần:

  • Khen ngợi những gì đúng.
  • Sửa và dạy lại những gì sai.
  • Rời học sinh để các em áp dụng một mình những gì vừa được dạy lại.

 

             1/ Khen thưởng:

  • Khen thưởng là nói ra những điều học sinh làm đúng một cách rõ ràng, và còn có nghĩa là lập lại, ôn lại bài dạy.

                        Thí dụ: (Bài dạy: Tên phải viết hoa)

                        “Giỏi! Minh đã viết hoa chữ T (tên Tí), rất giỏi.  Vì tên, nên mình phải viết chữ hoa. 

                                     Các em nhớ kỹ nhé!

  • Trong khi đi vòng quanh học sinh, thầy cô nên khen đều đặn từng em.  Đừng chỉ khen những em làm bài đúng thôi.  Với những em chưa có điều gì đáng khen về bài làm, thầy cô nên khen những điều khác tốt về các em

                              Thí dụ: “Nãy giờ bạn Minh ngồi làm bài yên lặng, rất ngoan”

                                             “Tân đã mở sách đúng trang 36, rất giỏi”

                                             “Chữ Loan viết rất đẹp và sạch sẽ”  

2/ Nhắc nhở:

  • Nếu có học sinh  nào làm bài sai vì chưa hiểu bài thì thầy cô dạy lại. Thí dụ:  “Muốn viết chữ Tí, các em cần chữ T, chữ i và dấu sắc”   

 

  • Còn những em nào làm bài sai vì thiếu cẩn thận chứ không phải vì không hiểu bài, ta không dạy lại mà chỉ nhắc các em.

Thí dụ:  (Trong bài chính tả, có lúc Minh viết chữ Ti với dấu sắc, có lúc với dấu huyền).

   “Nhớ nhé! Đã cùng là chữ Tí thì phải cùng một loại dấu thôi.  Các em xem lại cho kỹ.  3/ Thực hành:

Thí dụ:  “Cô sẽ trở lại để xem”

 

KHEN & THƯỞNG NHIỀU HƠN CHÊ & PHẠT

 

IMG_4499

  • Cũng cùng một mục đích là muốn dạy các em không được đứng trên bàn, nhưng nếu biết cách nói thì ta không phải la hét mà vẫn có kết quả.

Thí dụ:

                              Thay vì: “Huy ngồi xuống, không được đứng lên bàn!  Cô không cho ra chơi bây giờ!”

                                                                              (đừng la thẳng lỗi của em) 

                              Nên:  “Cô rất thích cách ngồi ngay ngắn và ngoan ngoãn của Tâm!”

                                                      (khen những em khácđể gián tiếp nhắc nhở em Huy)

  • Tuy nhiên, trong những trường hợp bắt buộc phải nói trực tiếp đến Huy, nếu hành vi của em sẽ gây nguy  hiểm đến cho chính em hoặc người khác. Thí dụ:  

                              Nên:  “Huy, em bỏ bút chì ra khỏi miệng ngay!”

                                          (Ra lệnh một cách rõ ràng)

                                          “Em ngậm như vậy rất nguy hiểm, vì cây bút có thể đâm vào miệng em”

                                            (Cần phải giải thích tại sao. Luôn luôn giảng dạy sự lợi hại của hành động 

(ngậm cây viết đó) cho tất cả các em cùng hiểu rõ)

                              Đừng:  “Cô rất thích cách cầm viết trên tay (hoặc không ngậm viết của Tâm)”  

                                          (Và lúc đó thì cây viết có thể đã đâm vào miệng Huy rồi)

                                          Nếu muốn học sinh làm điều gì, thí dụ như học bài ở nhà

                              Thay vì: “Tại sao các em không học bài?  Cô nhắc lại, các em phải học bài nghe  chưa?”

                                Nên:  “Hôm nay, Tâm và Huy đều thuộc bài vì có học bài ở nhà, cô thưởng mỗi em …

                               Thầy cô có thể tin tưởng rằng, Tâm và Huy sẽ tiếp tục học bài đều đặn, và các  em khác sẽ bắt đầu cố gắng theo.

 

TÌNH THƯƠNG – SỰ KIÊN NHẪN

 

Người giáo viên cần phải dùng tình thương và lòng kiên nhẫn của mình để giúp các em có tinh thần tự giác, tự chủ chọn lựa một đường hướng tốt, một quan niệm đúng và do chính các em sẽ tự hợp tác giữ trật tự trong lớp học.  Người hướng dẫn lớp học cần để ý những điều sau đây khi dùng phương pháp nầy:

      Tạo cho các em biết nhận thức những điều đúng sai, nên hay không nên.  Khuyến khích, nhắc nhở để các em biết tự giác, tự chủ được mình.

 

TỰ GIÁC – TỰ CHỦ

thu-gui-co-giao-giaoduc.net.vn

Với phương pháp này, các em được coi như những cá nhân có ý thức và lương tâm, biết phân biệt những đúng sai, biết chọn lựa những lợi hại, có quyền phát biểu cũng như bảo vệ ý kiến của mình, nhưng nhiều khi vì ham chơi, và bị lôi cuốn vào những sinh hoạt khác nên quên những quy luật và không khí của một lớp học.

 

Người giáo viên nên lắng nghe, và tìm hiểu các em trực tiếp qua lối trình bày của các em.  Nên duy trì không khí thân thiện, gần gũi để khuyến khích các em phát biểu ý kiến.  Khi dùng phương pháp này, người giáo viên cần để ý một vài điều:

 

  1. Giữ sự chăm chú của các em trong lớp bằng cách dùng những dấu hiệu mà không cần giải thích nhiều bằng lời nói.

Thí dụ như khi muốn các em yên lặng, thầy cô có thể chỉ cần nhắc các em bằng cách đặt tay lên miệng, hoặc khi muốn các em chăm chú nhìn lên bảng, chỉ vỗ nhẹ lên bảng.

 

  1. Không nặng lời với các em.  Không nên phê phán, chê bai, hay buộc tội các em trước mặt cả

lớp, nhưng khuyến khích các em làm việc phải.

 

  1. Cho các em có quyền định liệu.  Tập cho các em biết quyết định những điều nên làm; chấp nhận trách nhiệm đến từ những quyết định nầy.

Thí dụ như việc các em phải viết xong bài luận trước khi ra về.  Nếu các em muốn được ra về sớm, thì phải hoàn tất bài luận cho sớm thay vì phí thời giờ nói chuyện, đùa giỡn với các bạn khác.